• Người viết: Phạm Thùy Duyên
  • Ngày đăng: 04/08/2017
  • Lượt xem: 405

Nhắc đến Anh Quốc, người ta lại nghĩ đến trà. Nhưng mấy ai biết rằng, người đã biến thói quen uống trà trở nên thâm căn cố hữu ở xứ sở sương mù là một công chúa Bồ Đào Nha. Mặc dù không phải Catherine of Braganza - vợ của Charles II thực sự giới thiệu trà sang Anh, nhưng nàng đã phù phép nó trở thành một thức uống thời thượng và phổ biến rộng rãi.

 

Bạn có biết, trà được các thương nhân Bồ Đào Nha du nhập về quê hương của họ từ phía Đông mức giá cắt cổ, hoà quyện cùng chút nét huyền bí đã giúp nó trở nên rất thời trang trong giới quý tộc nơi Catherine lớn lên. Vào giữa thế kỷ XVII, trà trở nên rất phổ biến ở Bồ Đào Nha và trong xã hội thượng lưu ở Hà Lan thông qua thương mại ở miền Đông Hà Lan và các quốc gia lân cận.

 

Nhưng ở giai đoạn này, Anh có vẻ hơi tụt hậu phía sau. Nhà chép sử người Anh nổi tiếng Samuel Pepys lần đầu tiên đề cập việc uống trà trong mục nhật ký của mình vào ngày 25 tháng 9 năm 1660. Ông viết rằng, có lần ông thảo luận các vấn đề ngoại quốc với một số người bạn "Và sau đó được mời một tách trà (Tee) Trung Quốc mà tôi chưa bao giờ được uống”. Do Pepys là một thành viên của giới thượng lưu London giàu có nên việc trước đó ông không biết đến trà (Tee) cho thấy nó vẫn còn mới mẻ vào lúc ấy. Nhưng điều này đã sớm thay đổi. Một vài tháng trước khi Pepys viết về trà, tháng 5 năm 1660, Charles II đã phục hồi ngai vàng sau khi chính quyền Commonwealth thành lập bởi Oliver Cromwell năm 1649 sụp đổ. Nhưng Charles II lại thừa hưởng nhiều khoản nợ chính phủ và sớm có một số khoản nợ riêng và tình hình thiếu tiền mặt diễn ra vô cùng trầm trọng. Một giải pháp cho việc này là kết hôn với một công chúa nước ngoài giàu có và đòi hỏi từ nàng rất nhiều tiền và hàng hóa như là của hồi môn. Sau một số đàm phán, hai bên nhất trí rằng ông sẽ kết hôn với Catherine, và rằng cha cô vua John IV xứ Bồ Đào Nha sẽ cung cấp một số tàu đầy đủ các mặt hàng xa xỉ. Một số làm quà tặng và một số trong đó có thể được bán để trả nợ cho Charles II, trong đó có một rương trà - thức uống yêu thích tại Bồ Đào Nha.

 

 

Catherine đến Portsmouth vào ngày 13 tháng  năm 1662. Đó là một chặng đường dài đầy bão tố và ngay sau khi nàng đến, nàng hỏi một tách trà. Lúc này kiếm đâu ra trà có sẵn. Thay vào đó người ta dâng nàng một li bia. Không hề ngạc nhiên, điều này khiến thể trạng của nàng xấu đi và không lâu sau đó nàng đã lâm bệnh và cuộc hôn nhân buộc phải lùi lại. Cuối cùng, Catherine và Charles II đã kết hôn vào ngày 21 tháng 5 năm 1662. Ban đầu, Catherine - một người Công giáo sâu sắc ngoan đạo được dạy dỗ trong một tu viện thấy thật khó khăn để hoà nhập tại triều đình Anh Quốc tục tĩu và vui nhộn. Nhưng thời gian trôi đi, dần dần người phụ nữ ưu tú này đã trở thành kẻ định hình xu hướng. Mặc dù nàng đã thích ứng với những thứ được coi là thời trang ở Anh nhưng Catherine vẫn thưởng thức các món ăn của Bồ Đào Nha quê hương cô trong đó có trà. Sau đó sở thích trà của cô đã tạo ra một xu thế tại triều đình và dần dần lan sang giới quý tộc rồi đến các tầng lớp giàu có. Năm 1663, nhà thơ kiêm chính trị gia Edmund Waller đã viết một bài thơ tôn vinh nữ hoàng cho ngày sinh nhật của nàng:

 

Venus her Myrtle, Phoebus has his bays;
Tea both excels, which she vouchsafes to praise.
The best of Queens, the best of herbs, we owe
To that bold nation which the way did show
To the fair region where the sun doth rise,
Whose rich productions we so justly prize.
The Muse's friend, tea does our fancy aid,
Regress those vapours which the head invade,
And keep the palace of the soul serene,
Fit on her birthday to salute the Queen.

 

 

Triều đại của Charles II rất chú trọng đặt nền móng cho sự phát triển của thương mại trà Anh (và thương mại của Anh ở phía Đông nói chung). The East India là công ty được hưởng độc quyền thương mại với Indies - vùng đất phía Đông của châu Phi và phía Tây của Nam Mỹ và rất được Charles II yêu mến. Điều này không quá ngạc nhiên vì công ty dâng tặng cho Charles II vô vàn của cải khi Ngài phục hồi ngai vàng. Charles ban cho công ty lợi thế độc quyền và thế lực quân sự chưa từng có để chiếm nơi họ muốn đến thương mại (miễn là không có người Cơ Đốc giáo). Hơn nữa, một của hồi môn của Catherine cho Charles II là Bombay ở Ấn Độ (nay là Mumbai). Cảng này đã được công ty The East India  thuê với £10  hàng năm và được trả bằng vàng. Trong thời gian này nó trở thành trụ sở giao dịch Viễn Đông  và là cầu nối quan trọng trong thương mại trà. Năm 1664, The East India mở điểm giao dịch đầu tiên của mình ở Macau. Các thương gia đã dâng tặng Charles II và hoàng hậu Catherine một rương bạc chứa trà và dầu quế như một món quà. 

 

Thực tế, cuộc hôn nhân của Nữ hoàng Catherine và Charles II không hoàn toàn hạnh phúc. Họ không có con với nhau. Đó là nguồn gốc đau khổ cho cả hai và điều này khiến Catherine vô cùng sầu não bởi Charles có nhiều con bất hợp pháp từ một loạt các tình nhân. Hơn nữa, Catherine là một người Công giáo La Mã, vì thế điều này khiến nàng cảm giác như là nạn nhân chống Công Giáo phổ biến. Mặc dù bà vẫn ở lại Anh một vài năm sau cái chết của chồng năm 1685. Cuối cùng bà đã đến Bồ Đào Nha, nơi bà mất năm 1705. Mặc dù thời gian của Catherine với cương vị nữ hoàng nước Anh có thể không phải là một thành công hoàn toàn hay hạnh phúc theo nhiều hướng, người Anh vẫn phải cảm ơn vị công chúa trẻ nước ngoài này vì sự phát triển của trà ở Anh.